Saturday, January 11, 2014

BA MƯƠI TÁM NĂM... Võ Đại Tôn (Hoàng Phong Linh)


Ba mươi tám năm rồi đó EM
Nỗi buồn trong Ta mãi dài thêm.
Hơn mười ngàn ngày khô khát vọng
Hơn mười ngàn mơ xuyên bóng đêm! 

Ba mươi tám năm rồi EM có hay
Sông đau núi khổ vẫn phơi bày?
Nỗi quên giằng co quanh nỗi nhớ
Lạc loài Ta mỏi cánh chim bay!

EM đã chìm sâu hoa xác trôi
Trùng dương hoang lạnh huyệt mồ côi.
Hồn EM theo cá Hồi vô định
Tìm lối quay về, lạc biển khơi!

Còn EM phiêu bạt chốn quê người
Khóc cười nghiêng ngả mấy đêm vui?
Tuyết xuyên gót lạnh chân đài các
Tỉnh mộng còn hoen gối ngậm ngùi!

Tin lại về thêm bến lạ kia
Tiền xanh hay đỏ cọng trừ chia.
Làn da nhàu tím ai vò nát
Huyền Trân đâu nữa tiếng than khuya?

Sâu kín lao tù đau xác thân
Đêm đen thấy đỏ mắt hung thần.
Tóc mây làm gối run sàn lạnh
Chén ngọc EM tan, lạc nẻo trần.

Ta vẫn tìm theo tiếng Mẹ ru
Dù đời vân cẩu thoáng phù du.
Thời gian như búa đau lòng ván
Ta mãi không mong tiếng Tạ Từ. 

Lòng Ta vẫn thắm dáng Quê Hương
Tìm EM, sông núi gọi Lên Đường. 
Xin EM gắng đợi dù mưa bão
Để hát cùng Ta thơm tiếng Thương! 

Võ Đại Tôn

Do Nhóm Yểm Trợ Tự Do Ngôn Luận sưu tầm

No comments:

Post a Comment