Tuesday, October 1, 2013

Nghĩ gì về vụ Đặng Ngọc Viết ?

Nghĩ gì về vụ Đặng Ngọc Viết ?

Trong lịch sử thế giới đã có trường hợp nào mà một chính quyền tham nhũng, chưa nói một chính quyền cướp bóc trắng trợn, tự cải thiện để hết tham nhũng chưa, hay là giải pháp duy nhất vẫn chỉ giản dị là đấu tranh để thay thế nó bằng một chính quyền khác ?

dangngocviet01
Anh Thomas Việt của báo điện tử Truyền Thông Dòng Chúa Cứu Thế hỏi tôi chúng ta có thể nói gì về vụ Đặng Ngọc Viết ?
Có nhiều điều để nói lắm, nhưng điều đáng nói nhất là sau khi gây xôn xao trong vài ngày đầu vụ anh Đặng Ngọc Viết xông vào một cơ quan chính quyền tỉnh Thái Bình bắn các quan chức nhà nước có vẻ đang chìm vào quên lãng. Lý do dễ hiểu. Những vụ giết người xẩy ra hàng ngày tại nước ta, có khi vì những lý do rất tầm thường, như mới đây ba sĩ quan công an cảnh sát giao thông ở trạm Suối Tre, Đồng Nai, rủ nhau đi nhậu rồi cãi nhau, đánh nhau và giết nhau. Vụ Đặng Ngọc Viết tuy đáng chú ý hơn vì là hậu quả của một sự phẫn nộ chính đáng của một người dân phải đối với một bạo quyền, nhưng cũng vẫn là một vụ giết người.
Dĩ nhiên tình cảm đầu tiên của chúng ta phải dành cho các nạn nhân, cho những nạn nhân của Đặng Ngọc Viết trong Trung Tâm Phát Triển Quỹ Đất Thái Bình và cho chính anh Viết. Các nạn nhân của anh Viết vì có thể họ không có trách nhiệm nào trong quyết định cưỡng chế đất của anh Viết. Anh Viết vì chính anh cũng là nạn nhân, nạn nhân của chế độ.

Nhưng điều cần được đặc biệt lưu ý là đây là lần đầu tiên trong lịch sử Việt Nam mà một cá nhân tự chọn cái chết để đánh lại một chính quyền. Cho đến nay những người quá uất ức và tuyệt vọng vì bị ức hiếp đã chỉ tự sát một cách mà ta có thể nói là hiền lành. Họ chỉ dùng bạo lực với mình để kết liễu đời mình, từ bỏ một xã hội không còn chỗ sống cho họ.
Con người kể từ khi sống thành xã hội vẫn dành cho các chính quyền sự nể sợ. Bạo lực cá nhân chỉ xẩy ra giữa các cá nhân, bạo lực chống chính quyền chỉ là hành động của những tổ chức. Trong một vài quốc gia, thí dụ như Mỹ trong đó người dân có quyền có súng, đôi khi cũng có những cá nhân nổi cơn điên nổ súng giết người trong các trường học và siêu thị nhưng họ làm vì lên cơn điên hoặc nhân danh một tín ngưỡng hay một chủ nghĩa. Vụ Đặng Ngọc Viết là trường hợp một cá nhân bình thường nổi loạn vì lý do cá nhân dùng súng tấn công một chính quyền, tự đặt mình trong thế tuyệt vọng rồi tự sát. Các cá nhân bị giết không phải vì có thù hận gì với anh Viết mà chỉ vì họ là viên chức của chế độ. Đây là một trường hợp chưa từng có trong lịch sử Việt Nam và cũng hầu như chưa có trong lịch sử thế giới. Đặng Ngọc Viết đã tạo ra một biến cố lịch sử. Chế độ cộng sản Việt Nam vừa lập một kỳ tích là tạo ra một biến cố chưa từng có.
Chúng ta hãy hình dung sự đau khổ, cô đơn và tuyệt vọng trong những ngày giờ cuối cùng của anh Viết. Anh thấy bị ức hiếp mà không thể làm gì. Cái xã hội này không còn chỗ sống cho anh nữa. Những người bị chà đạp như anh đã cam chịu bị chà đạp. Theo những tin tức được thuật lại thì anh đã tạt nước bẩn vào mặt một người cạnh nhà. Chắc là anh đã rủ những người cùng cảnh ngộ kết hợp lại để cùng tranh đấu nhưng đã chỉ gặp những thái độ nhẫn nhục. Anh hoàn toàn cô đơn.

Không phải một mình Đặng Ngọc Viết cô đơn. Quần chúng Việt Nam hiện nay là một quần chúng cô đơn và bị chà đạp. Đất nước này không còn là của họ, nó đã bị chiếm đoạt làm của riêng một số người cư xử như một lực lượng chiếm đóng. Nếu được chọn lựa thì chắc đại đa số người Việt Nam hiện nay sẽ chọn rời Việt Nam để làm công dân một nước khác, và nhiều người có điều kiện để ra đi đã ra đi. Nhưng Đặng Ngọc Viết không có chọn lựa đó, anh bắt buộc phải ở lại một đất nước không còn đất sống cho anh. Anh chỉ còn một cách ra đi là rời bỏ chính sự sống. Và anh đã sử dụng cái tự do ghê gớm của một người đã quyết định chết và do đó không còn gì để mất và cũng không còn gì để sợ.
Đặng Ngọc Viết càng đáng thương vì trước khi tự sát anh đã chuẩn bị cho cái chết. Anh đã tự làm bài vị cho mình và đã đến chùa khấn nguyện trước khi tự bắn vào mình. Anh vẫn còn hy vọng vào một cuộc sống khác ở một thế giới khác và một công lý khác hoàn toàn trong sáng vì thiêng liêng. Và trước công lý tuyệt đối chân chính đó anh không thấy mình có tội dù đã giết người. Anh đã chỉ dám chống lại một sự bạo ngược mà nhiều người cũng muốn chống lại nhưng không dám hoặc không nghĩ tới vì đã hoàn toàn tuyệt vọng.

Hành động của Đặng Ngọc Viết phải được nhìn như giọt nước cuối cùng làm tràn ly. Miếng đất bị cưỡng chế không phải là tất cả. Nó chỉ có 200 mét vuông và cũng đã được bồi hoàn một phần. Đặng Ngọc Viết đã nổi loạn bởi vì đã chứng kiến và chịu đựng quá nhiều thách đố ngang ngược, bởi vì xã hội Việt Nam đã chất chứa quá nhiều thách đố ngang ngược.
Trước anh Viết đã có vụ anh Đoàn Văn Vươn dùng bom thủ công tự chế và bắn đạn hoa cải để chống lại lực lượng cưỡng chế. Nhưng anh Vươn đã chỉ phản công để bảo vệ tài sản của mình, hay đúng hơn để bày tỏ sự tức giận khi tài sản bị chiếm đoạt, chứ không có ý định giết người. Đặng Ngọc Viết thì khác hẳn. Anh tấn công chứ không tự vệ. Anh xông vào trụ sở chính quyền để giết các viên chức của chính quyền vì lý do họ là viên chức của chính quyền. Anh tấn công chính quyền.
So với vụ Đoàn Văn Vươn vụ Đặng Ngọc Viết là một sự leo thang đột ngột. Từ phản đối đến chiến tranh. Tác dụng lôi kéo đã rất nhanh trong một vài tháng và nó có thể tiếp tục.
Sau vụ này một số thân hữu đã làm một cuộc thăm dò ý kiến và kết quả thật là kinh khủng : chỉ có 37% không tán thành hành động của anh Viết, gần 60% tán thành, trong đó 25% tán thành nồng nhiệt và nghĩ rằng hành động của anh Viết nên được cổ vũ và khuyến khích. Trong một quốc gia bình thường một hành động như vậy chắc chắn đã phải bị đồng thanh lên án. Chúng ta đang ở trong một tình trạng tâm thần rất không bình thường. Xã hội ta có nguy cơ bùng nổ.
Tạị Việt Nam hiện nay có hàng triệu dân oan bị mất đất. Chỉ cần một phần nhỏ trong số 25% ủng hộ nhiệt tình hành động của anh Đặng Ngọc Viết biến ý định thành hành động thì sẽ là một tình trạng bạo loạn không kiểm soát nổi.

Chính quyền cộng sản sẽ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm nếu tình trạng bạo loạn xẩy ra. Họ đã biến bạo lực thành một quốc sách và một cách ứng xử tự nhiên. Họ đã không để cho người dân oan ức một chọn lựa nào khác ngoài bạo lực, hoặc cúi đầu. Họ đã dùng bạo lực ngay cả khi không cần thiết, như tại Văn Giang, Dương Nội, Trịnh Nguyễn, Tiên Lãng, Tam Tòa, Mỹ Yên v.v. Bạo lực của công an cũng như bạo lực của bọn côn đồ do công an điều động. Trong nhiều trường hợp họ còn cố tạo ra lý cớ để sử dụng bạo lực, như tại Mỹ Yên, đối với các giáo dân chỉ có lời cầu nguyện. Tất cả bởi vì quyền sở hữu đất đai bị phủ nhận nhân danh một chủ nghĩa.
Phủ nhận quyền sở hữu đất có nghĩa là cướp đoạt đất đai của mọi người Việt Nam làm của riêng của Đảng Cộng Sản. Cần nhấn mạnh cướp đoạt là tinh thần và văn hóa nền tảng của chủ nghĩa cộng sản. Không nên quên rằng đấu tranh giai cấp là nền tảng của chủ nghĩa Mác Lênin, và đấu tranh giai cấp không gì khác hơn là cuớp đoạt tài sản và tiêu diệt nạn nhân. Cũng đừng nên quên rằng ngày 19-8-1945 được chính ông Hồ Chí Minh và các đồng chí của ông gọi là ngày họ "cướp chính quyền". Đảng Cộng Sản Việt Nam hiện nay tuy đã chấp nhận kinh tế thị trường ít nhất trên nguyên tắc nhưng văn hóa chính trị của nó vẫn là văn hóa cướp đoạt. Chỉ khác một điều là ngày nay người ta không còn nhân danh một lý tưởng nào cả mà chỉ cướp một cách trắng trợn. Hậu quả tự nhiên của sự phối hợp giữa chủ nghĩa cộng sản và kinh tế thị trường, được gọi một cách ngược ngạo là "kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa", là một tình trạng cướp bóc bao trùm. Nói "tham nhũng" là quá nhẹ. Việt Nam hiện nay đã vượt xa giai đoạn tham nhũng và đi vào giai đọan cướp bóc. Cướp đất chỉ là một biểu lộ của văn hóa cướp bóc nhưng cũng là sự cướp bóc độc hại nhất cho sự trường tồn của đất nước bởi vì nó đánh vào chính lòng yêu nước. Làm sao có thể yêu một đất nước nếu không được quyền làm chủ một miếng đất trên đó ?

Trách nhiệm là một trong những khái niệm hiện nay được nói tới nhiều nhất nhưng cũng chưa sáng tỏ nhất, tương tự như khái niệm tự do trong gần suốt thế kỷ 20. Nói rằng Đảng Cộng Sản phải chịu hoàn toàn trách nhiệm về tình trạng cướp bóc hiện nay không sai nhưng cũng không bạch hóa mọi người. Vụ Đặng Ngọc Viết phải chất vấn lương tâm của trí thức Việt Nam, những người đã may mắn được được đào tạo và nhờ đó có khả năng suy nghĩ và có kiến thức, những người do đó có trách nhiệm hướng dẫn xã hội. Vì sao đất nước đến nông nỗi này ? Thống trị và ức hiếp nằm trong bản năng động vật của con người và là một di sản của lịch sử mà chỉ có văn hóa mới chế ngự được nhưng các tập đoàn độc tài đều vô văn hóa. Chống lại bạo quyền cũng là một bổn phận của các dân tộc để vừa tự vệ vừa đóng góp cải tiến thế giới, và trí thức có trách nhiệm lãnh đạo cuộc đấu tranh này. Trí thức Việt Nam đã làm nhiệm vụ của mình chưa ? Và có xứng đáng không ?  
Cho tới nay trí thức Việt Nam đã tỏ ra rất kiên cường trong việc biện hộ cho thái độ hợp tác phục tùng cầu an, cầu lợi. Cứ lo kinh tế, phát triển kinh tế sẽ tự nhiên đưa tới dân chủ. Hợp tác để thay đổi từ bên trong. Thiêu thân là vô ích. Cứ làm mà không cần nói v.v.  Ít nhất có một cái gì đó đã dần dần sáng tỏ và trí thức Việt Nam không thể tiếp tục tránh né những câu hỏi chỉ cần được đặt ra bởi vì hỏi cũng là trả lời. Một trong những câu hỏi này là trong lịch sử thế giới đã có trường hợp nào mà một chính quyền tham nhũng, chưa nói một chính quyền cướp bóc trắng trợn, tự cải thiện để hết tham nhũng chưa, hay là giải pháp duy nhất vẫn chỉ giản dị là đấu tranh để thay thế nó bằng một chính quyền khác ?
Một cách tuyệt vọng nhưng không sai hành động của Đặng Ngọc Viết đã trả lời.
Nguyễn Gia Kiểng (09/2013)

Cánh tay vạn năng bẻ cong mọi con đường

 Văn Quang - Viết từ Sài Gòn, ngày 30.9.2013
 
 
                           Cánh tay vạn năng bẻ cong mọi con đường
Đây không phải là cánh tay “vạn năng” như bạn đã đọc trong bài tôi đã tường thuật về “hiệu ứng nói phét” vào ngày 05-7-2013. Xin nhắc lại sơ qua, đó là chuyện “Huyền Thoại Tay Không Quật Ngã Trực Thăng UH–1 Của Mỹ.” Ông Bùi Minh Kiểm (71 tuổi, ở đường số 5, phường Hòa Hiệp Nam, quận Liên Chiểu, TP. Đà Nẵng) được nhà báo Hạ Nguyên tường thuật lại trong mục Người Nổi Tiếng trên Báo Phụ Nữ Today tại VN.
Xin trích lại nguyên văn một câu ngắn trong bài báo này, “Nhìn người đàn ông tuổi ngoài lục tuần, thân hình nhỏ nhắn nhưng rắn chắc, khỏe mạnh, ít ai biết được rằng ông đã từng dùng đôi bàn tay ấy để ghì chặt một chiếc máy bay UH – 1 của Mỹ xuống mặt đất.”
Bài báo ngay sau đó có “hiệu ứng” tức thì, có hàng trăm lời bình luận gay gắt như một người dân đã viết, “Câu truyện thần thoại vô chứng cứ với những chi tiếtlố bịchđến mức con nít tiểu học nước ngoài cũng phải thốt lên là“bốc phétthì cũng vừa vừa thôi, còn để dành chỗ cho chữ ký!,” thế mà báo nhà nước vẫn đăng mới nản!”
Chỉ số thông minh của ông anh hùng và ông nhà báo
Sau bài tường thuật “nguyên si” đăng trên các báo, tôi nhận được thư của một bạn đọc ở Canada. Anh bạn hỏi tôi, “À, thì ra thế, bây giờ tôi mới hiểu tai sao ở miền Bắc trước đây, người ta hay khoe cứ ra ngõ là gặp anh hùng. Vậy đố bác VQ biết ông anh hùng dùng tay kéo máy bay địch xuống đất có óc tưởng tượng cao nhất thế giới có chỉ số thông minh là bao nhiêu? Còn cái ông gọi là nhà báo, tin đó là chuyện có thật nên viết lại, thì ai thông minh hơn ai? Theo tôi thì chỉ số IQ của ông nói phét kia là 40, còn ông nhà báo thì thấp hơn một tí là 38 thôi. Bác nghĩ sao?”
 
Vị độc giả bắt tôi phải tra cứu để biết chính xác chỉ số thông minh của người Việt chúng ta hiện nay, trung bình là 96. Còn người cực giỏi như nam diễn viênDolph Lundrenchỉ số thông minh lên tới 160. Về nữ, cô diễn viên Kate Beckinsale cũng cóIQ mức 160. Còn siêu mẫu thế giới Cindy Crawfordcó chỉ số IQ 154 cũng khiến bao người phải mơ ước.
Tôi không dám đồng ý hay phản bác dự đoán của bạn độc giả ở Canada, xin nhường lại để bạn đọc “cho điểm” giùm về chỉ số thông minh của ông anh hùng và ông nhà báo.
 
Còn câu chuyện hôm nay tôi tường thuật với bạn đọc, nếu chỉ số thông minh trung bình của người Việt là 96 thì tôi lại tin là những ông tôi sắp kể ở đây có chỉ số thông minh cao hơn một tí là 97. Tức là thông minh hơn người thường, chứ không thể so sánh với các vị bác sĩ, kỹ sư, tiến sĩ, ngoại trừ bác sĩ học từ y tá huyện, kỹ sư “lèo” và tiến sĩ giấy. Xin thưa trước rằng các ông này cũng có cánh tay vạn năng, nhưng khác hẳn ông tóm máy bay địch xuống đất. Bởi dù ông anh hùng có “bốc láo” cũng chỉ là trò khôi hài cho thiên hạ thôi chứ không thiệt hại đến của cải vật chất của ai. Còn cánh tay vạn năng bẻ cong mọi con đường gây thiệt hại rất nhiều, không chỉ về của cải vật chất của dân mà còn về uy tín, nhân phẩm của các quan đầu ngành, đầu tỉnh nữa.
Ngán chủ tịch tỉnh nên bẻ con đường thẳng thành cong
Dư luận không chỉ ở Vĩnh Long mà đang lan rộng ra xã hội, hiện nay đang xôn xao bàn tán xung quanh chuyện nhà của ông nguyên chủ tịch tỉnh Vĩnh Long Phạm Văn Đấu lấn chiếm đất công con đường Bạch Đàn (phường 4, TP Vĩnh Long), đang bị đập bỏ, để trở lại đúng thiết kế cũ. Thiết kế cũ phải kể đến từ năm 1996 khi chính quyền tỉnh làm dự án mở đường Bạch Đàn.
 
Theo thiết kế từ năm 1996, đường Bạch Đàn, vốn là con hẻm tráng xi măng được UBND tỉnh quy hoạch mở đường với chiều rộng 30m, dài 480m nối từ đường Trần Phú đấu vuông góc với đường Phạm Thái Bường.Vỉa hè đường Bạch Đàn, TP Vĩnh Long rộng đúng 4.5m.
 
                                               
                                             Căn nhà không ra nhà của người dân luôn chịu nước lép trước các quan.
Với thiết kế này, con đường sẽ đâm thẳng vào nhà ông Phạm Văn Đấu, lúc đó mới chỉ là giám đốc công ty xuất nhập khẩu Vĩnh Long. Theo đúng thiết kế đó, nhà ông Đấu mất 17m chiều ngang, chỉ còn lại hơn 1m.
 
Năm 2002, ông lên chức phó chủ tịch rồi lên chủ tịch UBND tỉnh. Lúc này bỗng nhiên con đường... bé lại, do “cơ quan tham mưu” điều chỉnh thiết kế con đường, từ rộng 30 m còn có 18 m, tức là mất tiêu luôn 12 m! "Tim đường" bắt đầu được đẩy ra xa nhà ông Chủ tịch. Nó... sợ! Hay nó nịnh ông chủ tịch tỉnh? Có lẽ là cả hai.
 
Năm 2009, cán bộ thiết kế thi công và thẩm định của Sở Giao Thông - Vận Tải (GTVT) tỉnh Vĩnh Long vì “ngán” chủ tịch tỉnh nên đã tùy tiện né ngôi nhà, bóp vỉa hè nhỏ lại chỉ còn khoảng 3m.
Né đất nhà quan, nhà dân thiệt hại nặng
Nhìn vào đoạn đường đã hoàn thành thấy có hình cong chữ S (theo quy hoạch ban đầu là một đường thẳng). Khởi đầu hướng sang phải một khúc ngắn rồi bẻ sang trái, rồi lại nắn sang phải, sau đó chạy thẳng vào phần đất nhà bà Lê Thị Kim Khoa nhằm né phần đất của chủ tịch tỉnh Vĩnh Long.
 
                                               
                   Nhà hàng bà Lê Thị Kim Khoa (mũi tên vàng) và nhà ông Phạm Văn Đấu, cựu Chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Long
                   (mũi tên đỏ) xây nhà cho ngân hàng thuê lúc chưa làm đường.
 
Đất của bà Khoa rộng gần 1,600 m2. Từ lâu, bà Khoa mở nhà hàng Thiên Tân nơi đây, kinh doanh rất phát đạt. Khi xuất hiện dự án đường Bạch Đàn, gia đình bà phải mướn đất nơi khác để kinh doanh.
Bà cho biết, việc nắn đường đã gây thiệt hại nhiều tỷ đồng cho gia đình và bà đã yêu cầu phải bồi thường thỏa đáng.
 
                                               
                                          Trước và sau khi đập bỏ một phần bậc thềm nhà cựu chủ tịch tỉnh Vĩnh Long.
Năm 2009, con đường hoàn thành giai đoạn 1, bà Khoa tá hỏa thấy giai đoạn 2 thi công chạy thẳng lấy hết đất nhà hàng của bà Khoa. Trong khi đó, phần đất nhà ông Đấu lại nằm ngoài quy hoạch. Do đó, cả 2 căn nhà ông Đấu cho ngân hàng thuê và nhà ông này ở đều thoát tầm quy hoạch!
Vào thời điểm này, lãnh đạo Sở GTVT tỉnh Vĩnh Long cho rằng, đường cong queo thì vẫn nằm trong quy hoạch 30m của dự án ban đầu.
Theo Sở này, việc điều chỉnh dự án là do UBND tỉnh, và việc vẽ quy hoạch là do Sở Xây dựng chịu trách nhiệm!
Cánh tay vạn năng đẩy nhà quan nhảy ra mặt tiền
Người dân Vĩnh Long đều biết, không chỉ riêng gì nhà ông chủ tịch Đấu được hưởng lợi từ việc “nắn đường” thẳng thành cong.
Dự án mở rộng đường Bạch Đàn còn cho hàng loạt ngôi nhà của quan chức cấp tỉnh bỗng nhiên có đường lớn chạy sát qua nhà, với mặt tiền đẹp, cho đúng với giai cấp “nhà mặt phố, bố làm to.”
Trở lại việc bị mất đất, bà Khoa có đơn khiếu nại đòi bồi thường, đến tháng 8/2009, phó thủ tướng Trương Vĩnh Trọng đã chỉ thị cho UBND tỉnh Vĩnh Long giải quyết khiếu nại theo thẩm quyền.Tuy nhiên, tháng 12/2009, UBND tỉnh Vĩnh Long đã có quyết định bác toàn bộ yêu cầu của bà Khoa.
Cuối tháng 6/2010, bà Khoa lại gửi đơn khiếu tố khẩn cấp về việc có dấu hiệu lợi dụng chức vụ quyền hạn thay đổi quy hoạch để trục lợi đến Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương Đảng, văn phòng ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng trung ương và cục phòng chống tham nhũng của thanh tra chính phủ.
Đến năm 2011, khi chủ tịch Đấu đã nghỉ hưu, tòa án tỉnh Vĩnh Long nhận đơn kiện của bà Khoa và năm 2012 xử phiên sơ thẩm.
Vẫn như quyết định của tỉnh trước đó, lần này bà Khoa lại bị bác đơn với lý do UBND tỉnh quy hoạch đúng!
Bà chủ nhà hàng tiếp tục khiếu kiện, chống án và mới đây Tòa án tối cao đã vào cuộc.
Đến thời điểm hiện tại, tòa tối cao đã 2 lần hoãn xử vì các bên chưa cung cấp đầy đủ hồ sơ.
Sở GTVT và ông cựu chủ tịch nói gì
Năm 2013 này, ông chủ tịch đã trở thành... cựu Chủ tịch, sự việc bỗng nhiên lại ầm ĩ. Rút cục mới đây được biết, cơ quan chức năng đã bắt đầu đập phần xây vượt phép của ông này, mở rộng vỉa hè cho đúng 4.5m theo dự án phê duyệt (trước đó, chỉ có 3m).
 
Cũng đúng lúc này, trả lời báo chí, giám đốc Sở GTVT Vĩnh Long thừa nhận, việc "nắn" đường Bạch Đàn (trước đây) là vì "ngán" ông cựu chủ tịch tỉnh (khi đó là chủ tịch). Đó là lời thú nhận thẳng thắn nhưng muộn màng. Sở này cũng đang làm báo cáo và nhận khuyết điểm với UBND tỉnh trước sự việc này.
Trước dư luận ồn ào, điều ngạc nhiên là ông cựu chủ tịch tỉnh bất ngờ nói ngược: "Tôi xây nhà còn chưa hết đất. Chỉ là do anh em người ta làm, người ta láng trước, láng sau..., chứ có phải lấn chiếm gì đâu?"(ĐVO, ngày 11/8). Dân gian nói chẳng sai, đúng là“miệng nhà quan có gang có thép,” nói kiểu gì cũng được.
Chưa bàn, đâu là sự thật của vụ này. Do “anh em người ta làm,” hay do cái cánh tay vạn năng của chủ tịch khiến “anh em người ta” khiếp sợ nên tự nó... làm, hoặc chủ tịch có “gợi ý” gì cho các quan chức làm quy hoạch không hoặc có họp kín với các quan có nhà đưa ra mặt phố không, chẳng ai biết.
 
Chưa biết tòa án sẽ xét xử vụ kiện của bà Khoa ra sao và chưa biết bản báo cáo nhận khuyết điểm của Sở GTVT tỉnh thành thật tới đâu, nhưng nỗi ngán ngẩm của người dân là có thật bởi dịp này họ có thể nhìn rõ tư cách và nhân phẩm của các “cán bộ” tỉnh này như thế nào. Vừa làm việc vừa ngán quan, vừa phải tính đến chuyện nịnh quan như kiểu bẻ cong cả một con đường đã được quy hoạch thì chắc khó có nơi nào trên thế giới này theo kịp. Sự thông minh phục vụ cho công việc thì ít, sử dụng cho chiêu trò nịnh hót, bợ đỡ thì nhiều. Suốt ngày các ông ấy chỉ ngồi “tôi luyện trí thông minh,” cùng nhau học tập mọi mánh khóe chạy chọt, thế nên chỉ số thông minh của các ông này, tôi nghĩ là 97, trên người thường 1 điểm, cũng chẳng có gì lạ. Người dân bình thường đâu có nhiều thì giờ để tôi luyện IQ theo kiểu này. Thật ra chuyện bẻ cong mọi con đường phục vụ cho lợi ích của các quan đã từng xảy ra ở nhiều nơi khác. Đây chỉ là một chuyện điển hình.
 
Nhân bàn đến chuyện nịnh bợ sếp đủ kiểu, bây giờ ở VN còn có kiểu “dâng ô sin” cho sếp (chắc bạn đã biết, lâu nay ở VN quen gọi mấy cô giúp việc nhà là “ô sin”).
Nhân viên dâng ô sin lấy lòng sếp
Hết đưa phong bì, tặng quà nghìn đô... để kết thân, “bôi trơn” mối tình đồng nghiệp đồng chí trong công việc, nhiều người còn đem cả ôsin đang làm việc tại nhà mình làm quà biếu sếp. Dâng ô sin ở đây không có nghĩa là cho sếp “làm bậy” mà chỉ để giúp việc nhà chân chính. Bởi thời nay mượn người giúp việc rất khó, chiều chuộng đủ thứ vẫn chưa yên, còn phải o bế hơn chị em ruột nữa. Một mối lo khác là ô sin từ quê ra, hơi xinh xắn một tí lại hay có bồ, báo chí đăng đầy tin, nhiều cô đã bị dân lưu manh rủ rê sát hại chủ nhà để trộm cướp. Do đó nhiều ông bà sếp rất thận trọng nên càng khó kiếm người giúp việc. Có hàng trăm chuyện như thế này, xin kể hai chuyện vừa xảy ra tại Hà Nội.
 
                                               
                         Thời buổi khó khăn, để nịnh sếp, nhiều người còn mang ô sin nhà mình sang "làm quà" biếu sếp.
 
- Hai vợ chồng anh Nguyễn Văn Tùng và chị Hoàng Thị Ngọc ở Trương Định (Hoàng Mai, Hà Nội) cả tuần nay trong cảnh người rửa bát, dọn nhà, người trông con. Anh chị đã gọi điện thoại cho người thân, bạn bè ở quê nhờ tìm hộ một giúp việc mà vẫn chưa tìm được.
Chị Ngọc kể, nhà có con nhỏ, hai vợ chồng lại đi làm cả ngày tối mới về, do đó rất cần người trông con, giúp việc nhà. Trước đây, gia đình thuê một người dưới quê. Người này làm được hơn 2 năm, mọi việc đều gọn gàng, nhà cửa lúc nào cũng sạch sẽ, tinh tươm. Thế nhưng, vừa rồi vợ ông giám đốc của chồng có nhờ tìm giúp một bác giúp việc vì ôsin cũ đột ngột bỏ việc về quê. Chồng chị tìm mãi không được đành bàn với vợ đưa ô sin nhà mình qua giúp sếp rồi tìm người thay thế sau. Chị cho biết:
“Ban đầu tôi không chịu vì giờ tìm được ô sin biết việc, ưng ý không hề dễ, lại còn phải đào tạo cho người ta quen với việc nhà mình. Song nghe chồng nói, muốn ghi điểm, làm thân với sếp (mà quà cáp thì sếp không thiếu) nên cuối tuần trước, hai vợ chồng đành thuyết phục ô sin sang nhà sếp làm".
 
Thấy vợ chồng tôi dẫn sang, hai vợ chồng sếp mừng ra mặt, còn khen chúng tôi khéo ăn ở. Hôm qua, ông giám đốc còn gọi điện thoại cho chồng mình nói ôsin mới làm việc tốt, vợ sếp rất ưng và ngỏ lời muốn mời cả hai vợ chồng mình đến chơi nhà. Xem ra, sếp có vẻ chú ý và thân thiết với gia đình mình hơn.
- Tương tự, chị Trần Thu Tâm ở phố Chợ Khâm Thiên (Đống Đa, Hà Nội) cũng đang chạy ngược chạy xuôi cả tháng nay để tìm người giúp việc mới vì người cũ chị đã nhường cho cậu em trai đưa sang nhà sếp làm.
Theo lời chị Tâm, công ty của cậu em đang lên kế hoạch giảm biên chế (tức là bớt nhân viên) nên nó suốt ngày gọi điện thoại thở ngắn than dài, không biết biếu sếp cái gì. Nhà sếp cái gì cũng có, hiện chỉ thiếu mỗi... người giúp việc.
 
Thấy vậy, chị Tâm mách là tìm một cô ôsin tử tế xem sao, nhưng tìm mãi không được, em trai chị liền sang xin luôn ôxin giúp việc nhà chị với lý do “ôsin nhà chị làm việc nhà thạo rồi, chăm trẻ nhỏ cũng tốt, rất giống với hoàn cảnh gia đình sếp của em cũng đang có con nhỏ. Chị cho em xin, mai kia em tìm bù cho chị ôsin mới....”
“Vì công việc của nó nên tôi đành phải đồng ý.” Chị Tâm còn nói thêm, nửa tháng sau thấy cậu em trai thông báo không bị mất việc, sếp lại còn tin tưởng gọi vào phòng hỏi han xem công việc có khó khăn gì không?
Không chỉ đưa osin của gia đình, người thân làm “quà biếu sếp,” nhiều người còn chấp nhận trả thêm tiền lương cho ôsin để họ làm tốt việc nhà cho sếp, còn mình có cơ hội thăng tiến trong nghề nghiệp.
Khỏi bàn luận gì nhiều, từ chuyện nhỏ đến chuyện lớn, bạn đã thấy cánh tay vạn năng vô hình của các sếp thời hiện đại dài và khéo tới cỡ nào!
Ông tổng giám đốc phang vào đầu người phục vụ đến bất tỉnh
Trên đây là những chuyện các “đàn em” của sếp xu nịnh, còn nhiều ông sếp lại ngang tàng, phách lối theo nhiều kiểu khác nhau. Chỉ cần lườm một cái là toàn thân đàn em co dúm lại, run lẩy bẩy, chưa nói đến những kiểu đe dọa khác, có khi đoạt cả tình của cấp dưới. Những “chuyện tình gác trọ” xảy ra trong âm thầm, lặng lẽ; lâu lâu mới có chuyện bị “khui” ra, báo chi đăng tùm lum. Mới đây có chuyện ông tổng giám đốc một công ty nhà nước đi chơi gôn, đang tức mình bèn dùng cây gậy đánh gôn phang vào đầu anh phục vụ làm anh bất tỉnh, phải đưa ngay đến bệnh viện cấp cứu.
 
                                               
                Chân dung Tổng giám đốc Nguyễn Đức Sơn phang gậy đánh gôn lên đầu nhân viên phục vụ đến bất tỉnh.
 
Trong khi đánh golf tại sân golf Tam Đảo, ông Nguyễn Đức Sơn (ở Hà Nội) đã dùng gậy golf đánh vào đầu nhân viên phục vụ khiến người này phải đi cấp cứu. Được biết Nguyễn Đức Sơn là tổng giám đốc công ty quản lý và phát triển nhà Hà Nội.
Ban điều hành CLB sân golf Tam Đảo (tỉnh Vĩnh Phúc) vừa ra một thông báo về việc truất quyền chơi golf tại sân golf Tam Đảo do người chơi đã gây thương tích cho một “caddie” (người phục vụ trên sân golf).
Cụ thể, theo công văn này, vào khoảng 1 giờ trưa ngày 15-9 vừa qua, tại hố golf số 13, Ông Nguyễn Đức S. (ở phố Đặng Tất, quận Ba Đình, Hà Nội) đã bất ngờ dùng gậy “putt” đánh vào đầu nhân viên phục vụ số 054.Sau cú đánh của ông S., nhân viên này bị ngất. Nhân viên bị đánh là người phục vụ cho một người chơi golf cùng là ông Nguyễn Văn T., chứ không phải là nhân viên phục vụ cho ông S.
 
Ngay sau khi nhận được tin báo, ban điều hành sân golf Tam Đảo đã lập biên bản vụ việc tại chỗ và nhanh chóng đưa nhân viên phục vụ đi cấp cứu, khám và điều trị. Theo ban điều hành sân golf Tam Đảo, hành động của ông S. đã vi phạm nghiêm trọng về văn hóa ứng xử trên sân golf nói chung và quy tắc, văn hóa ứng xử trên sân golf Tam Đảo nói riêng.Do đó, Ban điều hành đã bắt buộc phải áp dụng biện pháp truất quyền chơi golf với thời hạn 1 năm (kể từ ngày 16-9) đối với ông hội viên này.
Chơi golf ở Tam Đảo tốn kém bao nhiêu?
Gặp gỡ báo chí sáng 23-9, ông Sơn cho biết do bực mình trong lúc chơi golf nên đã dùng gậy đánh golf "gõ nhẹ" vào trán của nhân viên phục vụ tên là Trương Tiến Công (SN 1986) với ý định nhắc nhở chứ không phải cố ý đánh người. Ông Sơn cho biết đã tới nhà xin lỗi và bồi thường cho anh Công 5 triệu đồng. Do gia đình anh Sơn đã làm đơn bãi nại nên công an tỉnh Vĩnh Phúc đã để hai bên tự giải quyết.
 
                                               
                                                   Chơi golf ở sân golf Tam Đảo tốn ít nhất 1,6 triệu đồng 1 lần chơi.

Nếu anh Công không ngã ra bất tỉnh vì cú đập đó chắc còn nhiều anh phục vụ ăn đòn dài dài. Cánh tay “vạn năng” của ông tổng giám đốc Sơn này đáng sợ thật, mới chỉ “gõ nhẹ” một phát mà anh Công đã ngã ra bất tỉnh.
Được biết, mỗi lần chơi ở sân golf Tam Đảo, người chơi lẻ mất $82 USD (hơn 1.6 triệu đồng VN) vào ngày thường, $172 USD (hơn 3.5 triệu đồng) ngày Chủ Nhật. Thẻ hội viên 25 năm $38,000 USD, 48 năm $74,000 USD (hơn 1.5 tỉ đồng) cùng tiền phải đóng để bảo dưỡng 17 triệu đồng/năm. Như vậy việc đền bù vài triệu bạc là chẳng thấm thía gì với một “đại gia.” Ngay cả nếu hào phóng hơn, ông Tổng có đền bù cho anh Công 50 triệu cũng chẳng thấm thía gì và chưa chắc đã đủ tiền nghỉ việc, chữa bệnh.
Người dân đã lên tiếng phản ứng:
- Bạn truongson@gmail.com viết, “Ông Sơn là một giám đốc doanh nghiệp nhà nước, không hiểu lương ông được bao nhiêu mà đi chơi golf nhỉ. Đã đánh golf lại còn dở thói côn đồ, không biết ông có biết tháng lương của người lao động có bằng 1/1000 cái thẻ chơi golf của ông ấy không.”
- Bạn Nguyễn Công Lý, “Theo tôi phải làm rõ hành vi này, không thể để đồng tiền có thể bịt mọi thứ được. Ông Sơn là lãnh đạo doanh nghiệp nhà nước, tiền đâu mà chơi golf với tần suất nhiều như thế, và có bỏ bê công việc để đi chơi hay không?.”
-Ban nguyễn hoàng giang la làng, “Ôi sướng thật, Lãnh đạo nhà nước mà trung bình 1 tuần 2 lần đi đánh golf? Không biết lấy tiền ở đâu nhỉ?.”
Mặc dù anh Công đã bãi nại nhưng cái tiếng xấu của ông tổng giám đốc Cty nhà nước kia chẳng thể nào xóa sạch. Chắc tôi không phải bình luận gì thêm về hình ảnh và lương tâm của những vị được gọi là công chức nhà nước này.
Văn Quang

Cửa Ngõ Cho Nhân Quyền và Hành Lang Cho Dân Chủ

Cửa Ngõ Cho Nhân Quyền và Hành Lang Cho Dân Chủ
Ts. Nguyễn Đình Thắng
Ngày 30 tháng 9, 2013
Nhân quyền và dân chủ là hai lĩnh vực khác nhau. Đấu tranh nhân quyền là bảo vệ nhân quyền của những người khác. Còn đấu tranh dân chủ là tạo điều kiện cho những người khác tự bảo vệ nhân quyền của chính họ. Khi sự vi phạm nhân quyền mang tính cách hệ thống, do bản chất của chế độ độc tài, thì đấu tranh nhân quyền là đối phó đằng ngọn, còn đấu tranh dân chủ là thay đổi đằng gốc.
Quốc tế vận là một vũ khí quan trọng cho cả hai lĩnh vực nhân quyền và dân chủ, với điều kiện biết cách sử dụng.
Quốc tế vận thường có tác dụng khi vận động cho nhân quyền hơn là cho dân chủ. Đấy là vì nhân quyền mang tính phổ cập còn dân chủ thì không. Vì tính phổ cập của nhân quyền, quốc tế có căn cứ và có trách nhiệm can thiệp khi một quốc gia vi phạm nhân quyền. Còn dân chủ thuộc phạm vi tổ chức hành chính và xã hội của mỗi quốc gia, nên quốc tế thường tránh can thiệp nội bộ.
Muốn dùng quốc tế vận để yểm trợ cho cuộc đấu tranh dân chủ thì phải tiến hành hai nỗ lực song song: (1) qua những vấn đề nhân quyền cụ thể, lôi kéo quốc tế nhập cuộc, và (2) dùng thế quốc tế để tạo phương tiện cho dân tự bảo vệ nhân quyền của chính mình và của nhau. Như vậy, dân sẽ từng bước phát triển thế và lực trong phạm vi của những vấn đề nhân quyền đang được quốc tế quan tâm và can thiệp.  
Khi một lĩnh vực nhân quyền được vận dụng như vậy thì tôi gọi đó là một “vấn đề cửa ngõ” vì nó mở cửa cho quốc tế dấn thân vào không gian mà chế độ độc tài muốn biến thành cấm địa. Đó là bước đầu.


Bước kế tiếp là vận dụng áp lực quốc tế để dựng lên bức tường che chắn ngày càng cao và dầy, nhằm bảo vệ cho sự phát triển các yếu tố cần thiết cho một xã hội công dân: ý thức và bản lĩnh của dân, đội ngũ tiên phong có đức có tài để quy tụ dân, và các tổ chức xã hội công dân hoạt động hiệu quả để tổ chức dân. Khoảng không gian được che chắn bởi các thế lực quốc tế ấy, tôi gọi là “hành lang an toàn”. Dĩ nhiên trong một chế độ độc tài toàn trị, sự an toàn chỉ mang tính cách tương đối.
Chắng hạn, trong lĩnh vực chống buôn người, chúng tôi hợp tác với quốc tế để giải cứu và giúp đỡ cho nhiều nghìn nạn nhân, nhưng không ngưng ở đó. Chúng tôi còn vận dụng áp lực quốc tế để từng bước buộc chính quyền phải chấp nhận vai trò của người dân trong công cuộc chống buôn người.
Có nhiều vấn đề nhân quyền có thể làm cửa ngõ, như quyền phụ nữ, quyền văn hoá, quyền của người khuyết tật, quyền lao động, quyền tự do tôn giáo và tín ngưỡng, quyền sở hữu tài sản… để qua đó mở ra ngày càng nhiều hành lang an toàn giữa vùng cấm địa.
Muốn thực hiện điều này chúng ta phải:
-          Am hiểu từng vấn đề nhân quyền chuyên biệt, kể cả các luật quốc gia và quốc tế liên hệ;
-          Quen thuộc với các định chế và thể thức quốc tế để huy động sự hợp tác và yểm trợ của họ;
-          Có kế hoạch xây dựng ý thức cho người dân, đào tạo đội ngũ tiên phong và tạo năng lực cho các tổ chức xã hội công dân trong từng lĩnh vực nhân quyền chuyên biệt;
-          Liên tục củng cố và nới rộng hành lang an toàn; và
-          Sẵn sàng can thiệp và bảo vệ cho những người bị nguy cơ đàn áp.   
Nói tóm lại, chúng ta phải chia nhau để biến mình thành những chuyên gia tập trung vào từng lĩnh vực nhân quyền chuyên biệt, và phải hành động có quy củ, có quy mô và trường kỳ. Đây là những yếu tố còn thiếu trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Cho nên chúng ta ở hải ngoại chưa thực hiện được quốc tế vận một cách hữu hiệu để yểm trợ cho cuộc tranh đấu dân chủ đang diễn ra ở trong nước.

Cuộc tranh đấu cho dân chủ giữa lòng chế độ độc tài toàn trị luôn luôn đầy cam go và nguy hiểm. Làm đúng cách, chúng ta có thể giảm bớt sự cam go và nguy hiểm ấy: từ ngọn là các nhân quyền được quốc tế quan tâm đến gốc là xã hội công dân, nơi mà người dân giành lại quyền làm chủ vận mạng của mình và của đất nước.